XIN DỪNG LẠI MỌI ĐIỀU KHÔNG VUI NGOÀI CÁNH CỬA

Gia đình đáng ra là nơi bình yên nhất nhưng rất nhiều người trong chúng ta đem những bực bội công sở, đem những mỏi mệt của một ngày dài cơm áo gạo tiền về nhà và trút hết lên đầu những đứa trẻ.  Và hậu quả của việc đem căng thẳng vào tổ ấm của mình sẽ lớn hơn nhiều lần chúng ta đang nghĩ.

Không ít cha mẹ phạt con là lúc tức giận, bực bội vì một chuyện gì khác không liên quan đến con. Những muộn phiền ở cơ quan, những mâu thuẫn vợ chồng, bạn bè... tất cả những thứ đó thường được các ông bố bà mẹ mang về nhà và không đâu dễ bằng việc trút giận lên những đứa con bởi chúng không thể chống đỡ, không thể nói lại.
Khi xả sự tức giận không đúng chỗ, bố mẹ đã vô tình làm ảnh hưởng đến sự phát triển cảm xúc của trẻ. Nếu tình trạng này kéo dài, sau này trẻ sẽ trở thành người nhút nhát, ngại tiếp xúc, không mạnh dạn và thiếu tính sáng tạo trong học tập. 
Chưa kể, dù ấm ức vì bị trút giận nhưng sau đó, con cái lại bắt chước và hành xử giống cha mẹ. Đó là do cơ chế tạo phản ứng dây chuyền lây lan và bù trừ cho những tổn thương tình cảm ở bản thân; ban đầu trẻ phản ứng để giải tỏa những bực bội, oan ức… nhưng lâu dần sẽ hình thành ở trẻ những nét tính cách thô lỗ cộc cằn, dễ gây hấn. Với thói quen cư xử nóng tính, thiếu kiềm chế, trẻ sẽ gặp khó khăn trong quan hệ với bạn bè và những người xung quanh.
Dù cuộc sống ngoài kia bao nhiêu giông gió thì gia đình luôn là nơi trú ẩn bình an nhất. Vậy thì tại sao chúng ta lại đem mây đen về gây bão tố cho tổ ấm của mình?
Dù mệt mỏi, dù áp lực, trước khi bước vào nhà, hãy dừng lại nơi cánh cửa, hít thở nhiều lần thật sâu, sau đó mở cửa và nở một nụ cười thật tươi.
Hãy nhớ rằng: Trong ngôi nhà ấy là những người ta cần yêu thương và bảo vệ! Con cái là nguồn sức mạnh chứ không phải là nơi để mình trút giận.
Nguồn Tài Năng Việt